Vũ Thư Nguyên

Y là Nghề, Văn, Thơ, Nhạc là Nghiệp

Mở tôi cánh cửa

Mở tôi cánh cửa mộng nầy
Nơi tôi đứng khóc đời đầy khổ đau
Mở tôi cánh cửa hôm nao
Nơi tôi chẳng sẽ khi nào bước qua
Mở tôi cánh cửa hôm qua
Nơi tôi chẳng sẽ bước ra bao giờ
Mở tôi cánh cửa bây giờ
Nơi tôi đứng đợi đến giơ` tồn sinh
Mở tôi cánh cửa phân minh
Cho tôi thấy rõ cuộc tình đổi thay
Mở tôi cánh cửa đêm này
Cho tôi thấy rõ mây bay bên chiều
Mở tôi cánh cửa đìu hiu
Nơi tôi gào thét trăm điều cô đơn
Mở tôi cánh cửa trống trơn
Đời tôi?
Còn một
cuộc cơn
phiêu bồng

Next Post

Previous Post

© 2018 Vũ Thư Nguyên

Theme by Anders Norén