Vũ Thư Nguyên

Y là Nghề, Văn, Thơ, Nhạc là Nghiệp

Em có về không?


Hoà âm: Võ Công Diên
Phổ thơ: Khánh Trinh

em co ve khong-a

em co ve khong-b

=====================================================================================
EM CÓ VỀ KHÔNG?
Em có về xứ Quảng với anh không?
Về để nghe Thu Bồn rì rầm khúc tự tình khuya khoắt
Về bên anh, bên núi rừng xanh ngắt
Ướm yêu thương bên phố Hội mùa xuân

Em có về cho xứ Quảng bớt nhớ mong
Đá cheo leo dựng nên Hòn Kẽm
Chén rượu nồng anh say quên ủ ấm
Bàn tay em chăm giấc yên bình

Em có về cho cơn bão bớt cuồng phong
Cây lúa đương xuân vươn mình căng tròn hạt
Vần thơ anh thôi đi lạc nhịp
Nhớ em, đất cũng khát yêu thương.

Em có về xứ Quảng với anh không?
Sao câu thơ em mang tâm tình xa xứ
Hay đất không giữ nỗi, người không níu nỗi
Nên em đi chẳng hẹn quay về.

Em muốn về xứ Quảng – xứ yêu thương
Về với anh, về nghe Thu Bồn da diết
Nếm trái cây Đại Bình, ăn bó rau Trà Quế
Cho ấm lòng kẻ ly quê

Nhưng, em chưa về xứ Quảng được anh ơi
Lại nợ nần, lại là người có tội
Anh giữ giùm em tiếng mô tê rớt vội
Câu ca tuồng em quên lỡ khúc ngâm

Em chưa về xứ Quảng được nghen anh
Hôn giùm em chút tình quê tha thiết
Sài Gòn – Quảng Nam có bao giờ cách biệt
Mà nặng lòng em làm kẻ ly quê.

Chén rượu Hồng Đào em chưa kịp nếm môi
Câu Kiều ba ngâm em đà bỏ lỡ
Em chưa về để người phải nhớ
Mùa xuân về, lại hỏi: Em có về không?

Next Post

Previous Post

© 2020 Vũ Thư Nguyên

Theme by Anders Norén